csvnam
04-01-2015, 10:36 AM
Khách sạn cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm) đã tìm nẻo đường của một con sóng. Nó có vẻ độc lập và kiêu hãnh hơn chúng ta tưởng , hơn một sự nhòe mờ tan vào phía mênh mông. Cho dù sau thời gian ấy nó nhẹ nhõm liếm vào bãi cát để tự làm mới mình trong một sự hóa thân , để cải tử hoàn sinh trong một thầm lặng con sóng khác.
Tôi đã đi tìm màu của biển. Địa ngục ta nói biển xanh , nhưng thật sự biển có đủ mọi sắc màu. Những giận dữ đục ngàu , những niềm vui vỡ trắng , những mệt mỏi , lam lũ đỏ au , những buồn bã tím ngắt , những được tràn đầy hy vọng xanh biếc , những chờ đợi và khao khát rừng rực màu ráng chiều... Và tôi thích ngắm biển đêm , khi tôi không còn thật sự tin màu đen thẫm ấy là của bóng tối nữa. Có khả năng nó là của biển , một cách để ru con người chìm vào sự im ắng , bình thản rất đỗi bản nguyên , kiên nhẫn và bao dung.
Tôi đi tìm những nụ cười. Con người đẹp và tinh ranh nhất khi cười. Ở đó , tôi thấy nỗi hồn nhiên òa vỡ dưới bước chân những bà mẹ dịu dàng dắt đứa trẻ nhỏ đi men theo đường viền của sóng , những lứa đôi tình tứ khoác vai nhau trong rực rỡ ánh ngày , những cặp vợ chồng già nhìn về phía biển và mỉm cười với ký ức. Những ngư dân trở về từ một mẻ đánh ngoài khơi , cười với những chú cá phơi mình lấp lánh dưới ánh kim ô. Rồi đêm , những ngọn đèn câu mực nối lại với nhau như một thành thị trên biển , rét mướt như những nụ cười...
cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm) đã đi tìm cái câu nói mềm mại , dịu êm của bãi cát. Bước chân trần bên cạnh những con sóng , nhìn ngắm những tia óng a óng ánh li ti , cảm nhận hơi ấm nóng mắt trời dưới gan bàn chân. Đó là Trở ngại vời nhất được thấy mình là một phần của tự nhiên bao la , của đất trời vô thủy vô chung. Cũng giống nhiều người khác , tôi đi tìm những con dã tràng để ưa thích và ngậm ngùi cho một đời xe cát. Trên đời này có biết bao nhiêu sự tận tụy , vô lo như thế? Có biết bao nhiêu nỗi khao khát và sự lấp đầy , biết bao nhiêu cố gắng và sự phũ phàng đáp trả? Biết đến bao giờ anh Dã Tràng trong câu chuyện cổ tích kia tìm cho mình viên ngọc bị đánh cắp?
Chắc hẳn , cũng như tôi , bạn cũng tìm về biển , để cảm nhận , để lắng tai như thế? Mong bớt chơ vơ trước những gì vô định. Tìm một nguồn an ủi , Khuyên giải khi mệt mỏi. Tự trấn an sau một cơn bão lòng. Nhìn sâu vào nỗi buồn trong mình , hiểu nó , với một lòng một dạ bao dong và cởi mở hơn với cuộc đời? có xác xuất , còn kỳ vọng như Dã Tràng , tìm thấy viên ngọc quý biết đâu chừng nằm sâu trong lòng biển , dưới một lớp rong rêu đẹp như chốn thủy cung , hoặc bị ngậm chặt bởi một nam tử lầm lì nào đó đang quăng mình trong những đợt sóng ngầm dưới đáy cát , hay cũng có xác xuất nổi trôi trên những lớp sóng bạc ngoài xa khơi...?
Nhưng ở biển quê , tôi còn thấy nhiều điều hơn thế. Thấy sự xoay vần của bốn mùa. Khi thì ồn ã , lúc thật thanh bình. Cũng mới chỉ năm nào , con đường về phố biển chỉ là những lối mòn chạy giữa rừng phi lao tao tác gió , giờ đã là những con đường lớn thênh thênh. Hình ảnh những người đàn bà quê biển xưa , trong ký ức của tôi , với vẻ mặt đầy âu lo , mang trên tay ngọn đèn bão chạy xuyên màn đêm ra bãi biển chờ đón những chuyến thuyền phong thanh của chồng , của cha , của con mình , giờ đã ăm ắp niềm vui cá nặng lưới đầy , đã niềm nở lời chào mời , đã thoăn thoắt bàn tay làng nghề nước mắm , cá khô... Rồi từ làng lên phố. Những thay đổi , ngỡ chừng mau chóng nhưng đã là ôm ấp của biết bao nhiêu năm? có xác xuất , từ thời Thái úy Quận công , con rể vua Nguyễn Sư Hồi đến nơi này khai khẩn? có xác xuất xưa hơn thế , trong khát vọng của ngư dân bao đời đã in dấu chân mình trên cát trắng và gửi hồn mình trên cột buồm vươn khơi?
Và như vậy , biển quê đã cho tôi thêm tình yêu sâu nặng với địa phương , cho tôi đặt nỗi nhớ lúc chia xa , và gửi một niềm tin lúc trở về. Có phải không , tôi đã tìm thấy viên ngọc quý giá ở ngay trong mình , khi biết tin , biết yêu. Ngay lúc này đây , khi đứng chân trên cát ấm du lịch cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm)...
Tôi đã đi tìm màu của biển. Địa ngục ta nói biển xanh , nhưng thật sự biển có đủ mọi sắc màu. Những giận dữ đục ngàu , những niềm vui vỡ trắng , những mệt mỏi , lam lũ đỏ au , những buồn bã tím ngắt , những được tràn đầy hy vọng xanh biếc , những chờ đợi và khao khát rừng rực màu ráng chiều... Và tôi thích ngắm biển đêm , khi tôi không còn thật sự tin màu đen thẫm ấy là của bóng tối nữa. Có khả năng nó là của biển , một cách để ru con người chìm vào sự im ắng , bình thản rất đỗi bản nguyên , kiên nhẫn và bao dung.
Tôi đi tìm những nụ cười. Con người đẹp và tinh ranh nhất khi cười. Ở đó , tôi thấy nỗi hồn nhiên òa vỡ dưới bước chân những bà mẹ dịu dàng dắt đứa trẻ nhỏ đi men theo đường viền của sóng , những lứa đôi tình tứ khoác vai nhau trong rực rỡ ánh ngày , những cặp vợ chồng già nhìn về phía biển và mỉm cười với ký ức. Những ngư dân trở về từ một mẻ đánh ngoài khơi , cười với những chú cá phơi mình lấp lánh dưới ánh kim ô. Rồi đêm , những ngọn đèn câu mực nối lại với nhau như một thành thị trên biển , rét mướt như những nụ cười...
cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm) đã đi tìm cái câu nói mềm mại , dịu êm của bãi cát. Bước chân trần bên cạnh những con sóng , nhìn ngắm những tia óng a óng ánh li ti , cảm nhận hơi ấm nóng mắt trời dưới gan bàn chân. Đó là Trở ngại vời nhất được thấy mình là một phần của tự nhiên bao la , của đất trời vô thủy vô chung. Cũng giống nhiều người khác , tôi đi tìm những con dã tràng để ưa thích và ngậm ngùi cho một đời xe cát. Trên đời này có biết bao nhiêu sự tận tụy , vô lo như thế? Có biết bao nhiêu nỗi khao khát và sự lấp đầy , biết bao nhiêu cố gắng và sự phũ phàng đáp trả? Biết đến bao giờ anh Dã Tràng trong câu chuyện cổ tích kia tìm cho mình viên ngọc bị đánh cắp?
Chắc hẳn , cũng như tôi , bạn cũng tìm về biển , để cảm nhận , để lắng tai như thế? Mong bớt chơ vơ trước những gì vô định. Tìm một nguồn an ủi , Khuyên giải khi mệt mỏi. Tự trấn an sau một cơn bão lòng. Nhìn sâu vào nỗi buồn trong mình , hiểu nó , với một lòng một dạ bao dong và cởi mở hơn với cuộc đời? có xác xuất , còn kỳ vọng như Dã Tràng , tìm thấy viên ngọc quý biết đâu chừng nằm sâu trong lòng biển , dưới một lớp rong rêu đẹp như chốn thủy cung , hoặc bị ngậm chặt bởi một nam tử lầm lì nào đó đang quăng mình trong những đợt sóng ngầm dưới đáy cát , hay cũng có xác xuất nổi trôi trên những lớp sóng bạc ngoài xa khơi...?
Nhưng ở biển quê , tôi còn thấy nhiều điều hơn thế. Thấy sự xoay vần của bốn mùa. Khi thì ồn ã , lúc thật thanh bình. Cũng mới chỉ năm nào , con đường về phố biển chỉ là những lối mòn chạy giữa rừng phi lao tao tác gió , giờ đã là những con đường lớn thênh thênh. Hình ảnh những người đàn bà quê biển xưa , trong ký ức của tôi , với vẻ mặt đầy âu lo , mang trên tay ngọn đèn bão chạy xuyên màn đêm ra bãi biển chờ đón những chuyến thuyền phong thanh của chồng , của cha , của con mình , giờ đã ăm ắp niềm vui cá nặng lưới đầy , đã niềm nở lời chào mời , đã thoăn thoắt bàn tay làng nghề nước mắm , cá khô... Rồi từ làng lên phố. Những thay đổi , ngỡ chừng mau chóng nhưng đã là ôm ấp của biết bao nhiêu năm? có xác xuất , từ thời Thái úy Quận công , con rể vua Nguyễn Sư Hồi đến nơi này khai khẩn? có xác xuất xưa hơn thế , trong khát vọng của ngư dân bao đời đã in dấu chân mình trên cát trắng và gửi hồn mình trên cột buồm vươn khơi?
Và như vậy , biển quê đã cho tôi thêm tình yêu sâu nặng với địa phương , cho tôi đặt nỗi nhớ lúc chia xa , và gửi một niềm tin lúc trở về. Có phải không , tôi đã tìm thấy viên ngọc quý giá ở ngay trong mình , khi biết tin , biết yêu. Ngay lúc này đây , khi đứng chân trên cát ấm du lịch cửa lò (http://khachsancualos.com/san-pham/khach-san-tuan-anh-cua-lo-p63850a355449.htm)...